Đăng bởi Để lại phản hồi

NHÁI BÉN LEO TƯỜNG

nhái bén trèo tường

Một chú nhái bén, đêm qua, đang đi săn mồi như mọi khi, thì trời nổi cơn giông; gió to, chớp nhoáng và sấm chớp khiến cho nhái hoảng sợ, nhái con đã vội vã lao đi tìm một chỗ an toàn để trú mưa.

Kết quả là, bạn ấy đã lạc vào một ngôi nhà nọ, vào trong nhà, bạn ấy cảm thấy thật ấm áp, an toàn và vững chãi, không còn lo lắng về giông tố bên ngoài kia nữa! 

Bạn ấy quyết định sẽ dừng chân lại nơi đây.

*

Tới sáng hôm sau, khi giông tố đã dừng, trời yên bể lặng. Ngoài trời không khí rất mát mẻ trong lành, và nhiều đồ ăn ngon, bởi sau trận mưa mối và kiến bay ra rất nhiều.

Thế nhưng bạn ấy đã bỏ qua điều ấy và quyết định ở lại với nơi an toàn vững chãi này. Bạn ấy bắt đầu công cuộc tìm kiếm thức ăn ở nơi đây, bắt đầu bằng việc “phát huy thế mạnh leo trèo của mình” và nhái con bắt đầu…trèo tường.

Bạn ấy bắt đầu leo lên các bước đầu tiên và rơi oạch xuống nền nhà…ôi đau quá!

Tê tái mặt mày và ê ẩm hết người, bạn ấy mất vài phút để định tâm lại.

Sau khi bình tĩnh lại, bạn ấy tự nghĩ…không sao, do môi trường chưa quen thôi, ta sẽ thử lại.

Nơi này vững chãi và an toàn- chắc chắn có nhiều cơ hội mới.

**

Và bạn ấy thử lại, lần 2 bạn ấy đã quen với môi trường “bờ tường” hơn nên đã leo được tốt hơn, leo xa hơn lần trước được 1 đoạn thì “oạch” bạn ấy lại trượt chân rơi xuống đất.

Cú gã từ độ cao cao hơn và đáp trên nền xi măng cứng đét, đã khiến cho bạn ấy tê tái, nếu bạn ấy không phải là một “dân chuyên thứ thiệt” trong nghề leo trèo thì chắc đã không chịu nổi cũ ngã ấy.

Lần này, phải mất nhiều thời gian hơn bạn ấy mới định thần lại được. Sau đó, bạn ấy nghĩ: chắc chắn là ông trời đang thử thách mình thôi, mình là một chuyên gia leo trèo, không có lý gì lại thua vụ này. Mà những người thành công đã nói rồi, thành công thì không thể không trải qua vấp ngã, mình đã ngã nhiều thế này, quan trọng là tiếp tục cố gắng, chắc chắn sẽ tạo ra thành quả!

Và rồi, bạn ấy tiếp tục kiên trì, ngã hết lần này đến lần khác  nhưng bạn ấy vẫn đứng dậy đi tiếp. Ông trời quả không phụ lòng người, bạn ấy đã leo tới nóc nhà, bạn ấy hạnh phúc vì mình đã đi được một chặng đường xa thât là xa và có những trải nghiệm thú vị.

***

Bạn ấy tự hào về bản thân… Tự hào chưa đc lâu thì bụng bạn ấy đói cồn cào, bạn ấy nhận ra là mình cần phải ăn. Từ tối qua tới giờ mình đã đc ăn gì đâu, nghĩ bụng, bạn ấy nhìn quanh để tìm đồ ăn. Nhưng nhìn hoài không thấy, bạn ấy thử di chuyển đi chỗ khác, cũng khômg thấy gì…

Hoang mang, bạn ấy bắt đầu nhìn ra xa hơn thì thấy xung quanh đó chỉ toàn những thạch sùng đang rình rập, để bất cứ khi nào có con mồi sẽ nhảy vào đớp trọn. Và thạch sùng thì là chúa đất ờ nơi này rồi…

Trong phút đói hoa mắt, nhái con đã nhận ra rằng, nơi này không dành cho mình. Dù đã rất nỗ lực và leo đc tới mái nhà, nhưng, nơi này không dành cho mình.

****

Bạn ấy thoáng buồn vì những nỗ lực của mình đều trở thành công cốc. Quan trọng hơn, giấc mơ về một nơi ấm áp, vững chãi, hào nhoáng và an toàn…đã không thành sự thật.
Bạn ấy lặng đi một hồi và bình tĩnh lại để “CHCX”, hít thở một vài nhịp thật sâu, bạn ấy đã bình tĩnh trở lại, và đưa ra quyết định tiếp theo của mình.

Bằng một cú nhảy dứt khoát để quay trở về mặt nền nhà. Cú nhảy từ rất cao, nhưng vì tiếp đất trong tâm lý chủ động, bạn ấy đã tiếp đất một cách vững chãi.

Nhái con nhảy ra khỏi cửa, hướng tới nơi có nhiều cỏ cây còn ướt đẫm sương, nơi đó mới thực sự là nơi nhái con thuộc về.

Còn bạn, bạn có thấy hình ảnh quen thuộc nào trong câu chuyện ? bài học bạn rút ra được là gì ?