Đăng bởi Để lại phản hồi

Liễu Phàm – Ngừng Sống Tầm Thường

Liễu phàm

Vào thời đất nước nhà Minh có một viên quan họ Viên, phong thái rất ung dung nhàn nhã, một hôm họ Viên được gặp mặt thiền sư Vân Cốc để đàm đạo, hai người ngồi im lặng nhìn nhau, một lúc sau thiền sư Vân Cốc hỏi:

“Không biết ông tu luyện được pháp môn gì mà dáng vẻ ung dung tự tại như vậy?”

Ông quan họ Viên đáp lời rằng: “tôi không có tu luyện pháp môn nào cả, chỉ là nhận thấy sự đời đều đã được an bài sẵn nên không có gì đáng phải xao động nội tâm mà thôi”

Thiền sư Vân Cốc “” lên ngạc nhiên. Ông quan họ Viên tiếp tục kể:

Tôi vốn sinh ra trong nhà nghèo, nhưng từ khi có một thầy tinh thông phong thủy và luận đoán tương lai cho biết cuộc đời tôi sẽ thi đỗ và thăng quan tiến chức, tôi thấy số phận đúng là đã được an bài sẵn, chỉ đáng tiếc một điều là số phận của tôi không sinh được con cái mà thôi”

Thiền sư Vân Cốc chậm rãi từ tốn nâng ly trà lên nhấp một ngụm trong khi nghe ông quan này kể chuyện, khi đặt ly trà xuống khay, thiền sư cười và nói rằng:

“Tôi tưởng ông là một người phi phàm mới có được phong thái ung dung tự tại như vậy, ai ngờ ông chỉ là một kẻ tầm thường sống chấp nhận theo số mệnh đã an bài của kẻ bói toán”.

Quan họ Viên há hốc miệng ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ lễ độ: “xin thiền sư chỉ bảo”.

Ông hãy quay về cùng vợ bắt đầu hành thiện, tu sửa tâm tính, ta đảm bảo ba năm sau ông sẽ có con” thiền sư đáp.

Chia tay thiền sư, quan họ Viên xuống núi làm theo đúng lời dặn.

Liễu phàm


Ba năm sau ông quan họ Viên lại lên núi gặp thiền sư Vân Cốc, mang theo lễ vật cảm tạ thiền sư vì vợ ông ấy đã sinh con.

“Nhờ có lời chỉ dạy của thiền sư, tôi thấy số phận tôi thay đổi không còn giống với những gì vị thầy kia phán nữa, và tôi cũng đã đổi tên của mình thành Viên Liễu Phàm” ông quan họ Viên cảm kích thông báo với thiền sư Vân Cốc về thành quả đạt được.

Thiền sư Vân Cốc lại “” lên một lần nữa, nhẹ nhàng nhấp ngụm trà và mỉm cười.

***

Tin vào số phận thì sẽ có số phận, tin vào lời bói toán thì sẽ được như lời bói toán.

Đời người thực sự lại được hình thành bởi nội tâm (cảm xúc) thiện lành và hành động tương ứng.

Liễu Phàm có nghĩa là ngừng lại cuộc đời tầm thường, đây là câu chuyện được kể lại từ cuốn tự truyện “Liễu phàm tứ huấn“, cuốn truyện đúc kết trải nghiệm và lời dạy dỗ của Viên Liễu Phàm dành cho con trai ông ấy.