Dạy con nhân quả

Con gái năm nay học lớp 6, dễ thương và ngoan, rất nghe lời mẹ.

Một hôm, cô giáo gọi điện cho mẹ, tố cáo con gái trong lúc chơi với bạn, đã lấy điện thoại của bạn nhúng vào chậu nước.

Nghe cô giáo tố cáo như vậy, chị rất sốc nhưng vẫn bình tĩnh hỏi con gái chuyện gì đã xảy ra, con gái cúi mặt, lí nhí kể lại sự việc, thì ra trong lúc chơi với bạn, con gái thích chiếc điện thoại Iphone của bạn quá mà bạn không cho mượn, nên con gái đã nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại và ném vào chậu nước cho bõ ghét thái độ ích kỉ của bạn.

Chị cũng hiểu con mình đang bắt đầu thay đổi tâm lí, vì thế chị không giận con, hai mẹ con cùng nhau tới trường và xin lỗi người bạn kia.

*

Mỗi lần con đi học về, thấy con gái không còn vui vẻ như trước đây,  vẫn lầm lì ít nói như hồi có chuyện bất hoà với bạn, chị không hiểu con đang gặp vấn đề gì, gặng hỏi nhưng con không nói, con chỉ khóc và bảo rằng “con không muốn đi học nữa”

Vẫn giữ được bình tĩnh, chị ngồi chờ con khóc xong để lắng nghe chuyện gì đang xảy ra, thì ra mặc dù đã xin lỗi bạn nhưng hành vi của con gái vẫn không được bạn bè trong lớp chấp nhận, mà còn bị tẩy chay, khi ở trên lớp con gái có cảm giác mặc cảm vì bị bạn bè xa lánh, cô lập, không chịu nổi cảm giác này, con gái muốn bỏ học.

Chị nghĩ trong trường hợp tệ nhất sẽ chuyển trường cho con, nhưng chuyển trường sẽ mất nhiều thời gian và công sức nên chị sẽ thử cùng con đi học một lớp học về nhân quả do một thầy giáo nổi tiếng đứng lớp, chị mong con hiểu rằng việc con đã làm và những gì đang gánh chịu hiện tại đều là nhân quả mà con đã tạo ra, vì thế phải đón nhận nó.

Lớp học ở xa, cách khoảng 1 tiếng đi xe máy, lại còn bị kẹt xe, trời Sài Gòn nhiều khi đổ mưa bất ngờ, nhưng chị vẫn kiên trì tới cùng.

**

Con gái càng lúc càng thu mình, thấy con chỉ thích chơi cùng với cô em họ, chị hiểu rằng lớp học nhân quả kia không giúp đỡ được con trong việc xử lí bất hoà trên lớp, con gái đã tìm niềm vui mới bằng cách chơi với em họ nhiều hơn, mỗi lần hai mẹ con nói chuyện, con gái cứ đòi mẹ cho chuyển trường.

Dường như không còn cách nào khác, chị quyết định sẽ làm thủ tục chuyển trường cho con, nhưng không hiểu sao trong lòng cứ áy náy, dường như còn điều gì đó chưa ủng hộ quyết định này của chị

***

Con chị bảo là con đã hiểu nhân quả của con thì con phải gánh, nhưng bé vẫn không thể tránh khỏi mặc cảm khi bị bạn bè trên lớp tẩy chay” chị kể lại câu chuyện với một người bạn mới quen.

Chị thử theo cách này nhé, hai mẹ con cùng nhau làm như thế này” người bạn mới quen bắt đầu hướng dẫn và giải thích đơn giản cho chị nghe cách làm.

****

Một tuần trôi qua, chị nhắn báo tin con chị đã bắt đầu vui trở lại, các bạn trên lớp không còn tẩy chay con nữa,

Hai tuần trôi qua, con gái không còn đòi mẹ chuyển trường nữa, các bạn đã chơi lại cùng với con vui vẻ, thấy con gái đi học về mặt lại cười tươi như ngày xưa, chị hiểu rằng con đã được chuyển hoá và chị cũng thế, chị cũng đã chuyển hoá thành công cùng với con.

*****

Cách mà người bạn kia chỉ cho chị, thực sự rất đơn giản, chỉ cần chuyển hoá cảm xúc, đón nhận sự việc không vui kia như một bài học và gieo đúng những hạt giống vui vẻ hoà đồng, chỉ mất thời gian ngắn là hai mẹ con nhận được kết quả như ý. Chị hiểu ra rằng nhân quả thực sự không phải là những gì lâu nay chị đang hiểu, mà là cách mình quản lí những hạt giống cảm xúc bên trong mình mà thôi.

Hãy chia sẻ cách bạn cùng con vượt qua khó khăn trong phần comment nhé.

Trung Kiên

Wise Happy